Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

Những “cú sốc” hồi tới Nhật Bản.

Họ thường không dựa dẫm vào gia đình mà sống rất TỰ LẬP

Những “cú sốc” hồi tới Nhật Bản.

Công việc ở đâu cũng bê trệ. Thực ra thì vấn đề này ở đâu cũng có thôi. Người Nhật nhạt hoét. Nên làm bạn ức chế hơn là người Việt Nam chửi mắng bạn. Người Nhật không bao giờ mời bạn về nhà chơi. Mặc dầu. Có thể bạn phải ở lại tới 9-10 giờ tối. Tinh thần người dân quá kém. Nhưng ở Nhật không ít kinh ngạc ưa. Đừng trách họ nhạt phèo. Không nên nghĩ sẽ vay tiền được của người Nhật.

Văn hóa Nhật rất phong phú. Bạn phải làm quen với từng lớp tiền tiến trong đó mỗi cá thể sống độc lập và phải tự lập thôi. Sẽ không có cửa hàng tiện lợi. Họ chửi thế thôi chứ không ai dám đánh bạn.

Vấn đề ở đây chính là “làm việc quá sức” nhưng mà “không phải vì đích cụ thể cho bản thân”.

Ai cũng có thể làm phiền bạn mà chẳng buồn xin phép. Tôi biết có mấy người được tuyển sang một công ty phần mềm lớn tại Nhật. Đó là cuộc sống yên bình. Phức tạp. Lẽ nào bạn định sống dựa dẫm vào ai đó (gia đình) hay sao? Nếu là tôi. Mọi thứ thật rếch rác. Nhiều người hình tượng hóa nước Nhật lên một mức rất cao.

Các loại sách vở hay người nào đó nói mà hãy kiểm chứng. Nên họ ít khi tỏ thái độ công khai hay chỉ trích nhau.

Chỉ có điều vì bạn thấy người Nhật lịch sự quá nên nghĩ họ không thế.

Dân trí cũng rất cao Thị trường hàng hóa tót vời. Bạn mà đánh trước là phiền to đấy. Trù cũng là vấn đề đau đầu. Hãy chọn công ty nào ăn nhập với bạn.

Đôi giày đẹp của bạn sẽ bị dính nước bẩn. Mà chẳng ai yêu cầu ở lại. Không được quý trọng. Mối quan hệ này không cởi mở và đồng đẳng như các nước khác. Ở Nhật người đi trước gọi là sempai (TIÊN BỐI). Họ giữ kẽ và rất lịch sự với bạn nhưng thường từ chối mọi lời mời. Có nhẽ vì cường độ làm việc quá cao. Ai đánh bạn là bạn có quyền kêu cảnh sát tới liền.

Tức là nhiều người hà hiếp kẻ yếu nhất. Nhiều người trẫm mình vì bị hà hiếp. Người đi sau gọi là kouhai (HẬU BỐI). Thường ai trả phần người nấy (chứ không có chuyện “mời”) năng chia đều ra trả (gọi là “warikan”). Tiện nghi Người Nhật rất lịch sự. Ẩm thực độc đáo hay các địa chỉ du lịch nổi tiếng.

Muốn hoành tráng thì bạn phải dám đi lưu lạc. … Nhưng tôi thấy không có vấn đề gì lớn.

Bạn thấy mình không thích nghi được và cảm thấy vô vọng. Vì người Nhật tránh phật lòng nhau. Họ có không gian riêng từ nhỏ và không muốn bạn “thâm nhập” vào đó. An toàn. Hà hiếp. Tuy nhiên. Và vẫn sống tốt. Và mối quan hệ này khá khắc nghiệt.

Sẽ có ngày bạn hiểu rõ xã hội. Vô cảm. Vấn đề là người ta hay lấy xuất thân (giang sơn của bạn) ra để hạ nhục bạn. Trò chuyện không thân mật và chỉ xã giao. Làm việc quần quật ngày đêm. Tuy nhiên. Thí dụ cùng vào một câu lạc bộ nhưng người vào trước là sempai. Tự tận. Nhưng nhìn chung mối quan hệ gia đình ở Nhật thường ít gắn bó hơn so với Việt Nam.

Rất chém về tiền bạc. Người Nhật làm việc quần quật. Tưởng được ngơi nghỉ ai dè được đưa thẳng tới công ty làm việc tới 10 giờ đêm như thể chẳng có gì lớn lao.

Những kinh ngạc thú. Luôn kẹt xe. Bạn bị chửi mắng. Chuyện này thì nước nào cũng có. Người Mỹ cũng đều thế. Nước Nhật là như thế. Không tàu điện mà phải chen chúc lúc kẹt xe. Không khí ô nhiễm. Văn hóa Việt Nam cũng như Nhật Bản và bạn không cảm thấy “sốc” nữa. Nhưng sau đó lại dừng lại và không động tới nhau. Người Nhật không nhạt phèo vô cảm mà xã hội công nghiệp tạo ra con người như vậy.

An toàn là do có người sớm hôm làm việc quần quật để được như vậy. Sốc văn hóa ngược. Khi đi ăn uống chung. Bạn sẽ thắc mắc tại sao người Nhật giàu thế mà lại trầm cảm. Trù úm và thù dai. Có thể bạn đi làm thêm ở đâu đó và bị người chủ tiệm hay người quản lý chửi mắng. V. Con người.

Người vào trước có quyền sai bảo bạn. Vì họ hổ ngươi do tự thấy mình lạc loài khỏi tập thể và thấy mất hết danh dự. Mà nếu có cũng không thuận tiện lắm. Nên các bạn hoặc phải rắn mày rắn mặt (dằn mặt kẻ nào định chơi bạn) hoặc phải né những kẻ hà khắc ra.

Khá “sốc” đấy chứ. Bố mẹ đến nhà con cái thì con cái phải đồng ý mới được đến. Họ thường chi li tới từng xu và nhất quyết trả lại bạn dù chỉ 1 xu. Ở Mỹ cũng vậy thôi. Cao nhã” đồng nghĩa với “Xa cách

Những “cú sốc” hồi tới Nhật Bản.

Cá nhân chủ nghĩa Takahashi cũng không tiếp khách tại nhà.

Nước Nhật sạch. Không tới chơi nhà bạn. Tôi vẫn đi làm đến 5 giờ là đi về rồi. V… Kể ra hết thì cũng đứt hơi. Để tránh các cú sốc.

Nhiều khi tôi còn làm tại nhà để đỡ tốn tiền cơm trưa. Bởi vì: Họ đang sống trong một xã hội công nghiệp vô cùng bận rộn và họ là những cá nhân ĐỘC LẬP.

Nước lụt dâng khắp nơi. Hàn Quốc đang đuổi giáp Nhật về vấn đề này. Vì thế mà ở Nhật hầu như chẳng ai đánh nhau. Nếu bạn về miền quê thì bạn sẽ thấy họ cũng rất thân thiện.

Thanh tao và không bao giờ làm phiền bạn Ý thức người dân cao. Trừ bạn bè thân thiết. Bạn không được “cãi” nếu không sẽ bị trù dập đó.

Người Nhật thích làm việc và làm việc rất siêng năng. Mà đi xe trời mưa thì sao? Càng mát và lãng mạn chứ sao. Không ở đâu xếp hàng mà phải chen lấn xô đẩy. Đi phi cơ trong đêm tới nơi là lúc sáng sớm. “Lịch sự. Đây là quan điểm về một cuộc sống ĐỘC LẬP mà các nước tiền tiến rèn cho trẻ mỏ ngay từ nhỏ. Miễn sao không phải ngày nào cũng đi.

Vì tôi cũng không hề có ý định ra đường vào lúc kẹt xe hay nước lụt. Đẹp. Theo Takahashi. Đây chính là “Sốc văn hóa ngược”. V. Đẹp. Đương nhiên là tùy vào gia đình. Nếu bạn vào một công ty. Có mục đích gì. Bệnh tật cũng lại đang là vấn đề của giang san này. Để rồi sau đó gặp vấn đề thì lại thất vọng cùng cực. Chính bởi vậy. Họ có thể to tiếng và lao tới như sắp có trận long trời lở đất.

Nếu đi làm tại Nhật. Mỗi nước có một vấn đề riêng. Mặc tình hít khói bụi. Và nhiều khi là đơn giản. Hững hờ”. Cố nhiên. Và chỉ tiếp trong phòng khách. Bạn không nên kinh ngạc vì đây chỉ là một quá trình phát triển của xã hội. Vô cảm. Nhưng khi đến sinh sống hay học tập tại đây người ngoại quốc vẫn không tránh khỏi những cú sốc. Nhưng không cần phải như thế. Nghèo đói. Người vào sau là kouhai.

Trong các nước phát triển thì tỷ lệ trầm mình và trầm cảm ở Nhật rất cao. Nếp sống của người Nhật sớm đã trở thành những nét văn hóa riêng biệt so với các nhà nước khác trên thế giới. Xã hội Nhật có vấn đề về “hiếp đáp” (ijime).

Trầm cảm ở Việt Nam là bao nhiêu? Sẽ chẳng bao giờ có con số chuẩn xác. Mới có nhiều CHỦ ĐỀ để CHÉM GIÓ. Vì ở Nhật mọi người phải tuân pháp luật. Ở Nhật có khi còn ít hơn. Trừ khi chính bạn cũng quên lãng bạn là ai.

Nhưng rồi bạn vẫn quen. Nhiều người chịu không nổi mà phải nghỉ việc là cho nên. Thí dụ: Nước máy uống được ngay Nước Nhật rất sạch. Chúng ta sẽ phải hiểu chân thực về thế giới. Tôi sẽ tụ hợp vào công việc của mình và những đích của mình. Nguyên tắc: Không ai có quyền làm phiền ai. Muốn sống tốt thì chúng ta phải nắm rõ và hiểu được duyên cớ.

Thật ra là mọi cá nhân chủ nghĩa đều phải sống tự lập và theo nguyên tắc KHÔNG LÀM PHIỀN NHAU. Ở từng lớp Nhật người ta thường quan niệm kouhai phải nghe lời sempai. Đây là cảm nhận của nhiều bạn khi tới Nhật. Trong các công ty hay tổ chức. Cách giải quyết thì dễ: Đừng sợ gì cả. Rồi lại bị “sốc văn hóa”.

Điều này không chỉ người Nhật mà người Anh. Đó là khi bạn trở về cố quốc của mình và thấy mình không thích ứng được. Bạn bị quên lãng. Và không phải là đi làm!. Nguyên tắc của họ rất cứng nhắc.

Tỷ lệ tự tử. Thường bạn chỉ sốc vì các vấn đề thụ động. Nhưng thường kèm đó là “thù dai” và “nói xấu sau lưng”. Nhiều người cứ hù dọa tôi về các vấn đề như an ninh.

V… lẽ nào bạn lại “sốc” vì những thứ đấy? Ấy thế mà có người “sốc” thật và cảm thấy nản về giang san mình. Bạn không thích nghi được và cảm thấy chán nản toàn tập. Chứ chưa phải là cuộc sống HOÀNH TRÁNG. Các xã hội Âu Mỹ cũng đã phải trả qua quá trình này khi họ công nghiệp hóa. Nhưng không phải công ty nào cũng vậy. Tự vẫn và trầm cảm. Nhiều người biết đến văn hóa nhật với những nếp sống kỷ luật.

Vì cái gì cũng có mặt trái của nó. Người Nhật không quý trọng gia đình và ba má. Không có gì là “quên lãng” ở đây. Đe dọa. Ăn cướp. Mối quan hệ cấp trên – cấp dưới (sempai – kouhai) bao tay.

Tôi thấy xã hội mà KHÔNG AI LÀM PHIỀN AI như Nhật Bản và các nước Âu Mỹ là những tầng lớp tuyệt trần.

Mọi cú sốc đều có cách giải quyết. Đừng tin những thứ mà sách giáo khoa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét